Ba lớp quyền của một bản ghi âm nhạc
Vì sao một bài hát phát ở quán lại liên quan tới ba "chủ quyền" khác nhau — và vì sao BậtNhạc chỉ nhận nhạc indie tự sản xuất.
Một bài hát = ba lớp quyền
| Lớp | Quyền của ai | Ví dụ |
|---|---|---|
| 1. Quyền tác giả | Người viết nhạc và lời | Nhạc sĩ sáng tác |
| 2. Quyền của người biểu diễn | Người hát/chơi nhạc cụ trong bản thu | Ca sĩ, ban nhạc |
| 3. Quyền của nhà sản xuất bản ghi | Người đầu tư thu âm ra file nhạc đó | Hãng đĩa, producer, hoặc chính nghệ sĩ |
Khi quán cafe bật một bản thu, về nguyên tắc cả ba lớp đều phát sinh nghĩa vụ. Đó là lý do quán có thể đóng tiền cho VCPMC (lớp 1) rồi vẫn bị nhắc về lớp 2–3 (RIAV/IFPI).
Vì sao "indie tự sản xuất" là chìa khóa
Với nghệ sĩ tự viết – tự hát – tự thu, cả ba lớp nằm trong một người. Chỉ khi đó, một chữ ký của nghệ sĩ mới đủ để cấp phép trọn vẹn cho quán. BậtNhạc yêu cầu nghệ sĩ ký cam kết nắm trọn ba lớp ngay ở bước onboarding, và chịu trách nhiệm bồi hoàn nếu khai sai.
Còn nhạc cover?
Cover = lớp 2–3 của bạn nhưng lớp 1 của người khác → một chữ ký của bạn không đủ. V1 của BậtNhạc từ chối cover chưa có phép của tác giả gốc.
Đã ủy quyền cho CMO thì sao?
Nếu bạn từng ủy quyền (đặc biệt độc quyền) quyền biểu diễn công chúng cho VCPMC/RIAV, quyền đó đang nằm ở CMO — bạn không thể tự cấp miễn phí nữa. Cần rút quyền trước, rồi nộp giấy xác nhận khi upload. Xem thêm: CMO là gì.